Những thập kỷ gần đây, thế giới đặc biệt quan tâm, lo lắng nhận thấy nồng độ các khí nhà kính trong khí quyển tăng lên nhanh chóng do các hoạt động phát thải quá mức các khí nhà kính của con người dẫn đến gia tăng hiệu ứng nhà kính, làm nhiệt độ trái đất tăng với tốc độ chưa từng có trong quá khứ. Biến đổi khí hậu tác động nghiêm trọng đến môi trường sinh thái, đe dọa cuộc sống của toàn thể nhân loại và mọi sự sống trên hành tinh chúng ta. Trước những hiểm họa và thách thức đó, năm 1992 Công ước khung của Liên hợp quốc về Biến đổi khí hậu (UNFCCC) đã được ký kết và có hiệu lực từ năm 1994. Mục tiêu của Công ước là ổn định nồng độ khí nhà kính trong khí quyển ở mức có thể ngăn ngừa được sự can thiệp nguy hiểm của con người đối với hệ thống khí hậu.
Nghị định thư Kyoto của Công ước được thông qua tại Hội nghị lần thứ 3 các Bên tham gia Công ước, tổ chức tại Kyoto, Nhật Bản vào tháng 12 năm 1997. Nghị định thư Kyoto (KP) đưa ra cam kết đối với các nước phát triển về giảm tổng lượng phát thải khí nhà kính thấp hơn năm 1990 với tỷ lệ trung bình là 5,2% trong thời kỳ cam kết đầu tiên (2008-2012) theo các mức cắt giảm cụ thể.
Việt Nam đã phê chuẩn UNFCCC tháng 11 năm 1994 và phê chuẩn Nghị định thư Kyoto tháng 9 năm 2002. Bộ Tài nguyên và Môi trường được Chính phủ giao làm Cơ quan đầu mối của Chính phủ tham gia và thực hiện KP. Tháng 3 năm 2003, Vụ Hợp tác quốc tế, Bộ Tài nguyên và Môi trường được chỉ định làm Cơ quan thẩm quyền quốc gia về Cơ chế Phát triển sạch. Ban Tư vấn-Chỉ đạo quốc gia về Cơ chế Phát triển sạch cũng đã được thành lập vào tháng 4 năm 2003 với sự tham gia của đại diện các Bộ, Cơ quan có liên quan.
|